|
Cần cân nhắc tới đất nông nghiệp khi mở rộng thủ đô
Tôi đồng ý việc mở rộng thủ đô về phía tây nhưng tôi thực sự mong muốn các vị lãnh đạo phải cân nhắc kỹ và có những giải pháp phù hợp, nhất là với đất nông nghiệp trước khi quyết định lấy Hà Tây về Hà Nội để mở rộng các khu công nghiệp, đô thị.
Người gửi: Nguyen Duc Minh Tiêu đề: Toi dong y viec mo rong Thu Do
Chúng ta có hai đồng bằng màu mỡ là Cửu Long và Sông Hồng. Hà Tây và một số tỉnh bao quanh Hà Nội có những quỹ đất rất quý để dành cho cây trồng. Tại sao chúng ta không phát triển công nghiệp lên những khu vực miền núi. Còn những khu đô thị và vui chơi thì quy hoạch lên huyện Lương Sơn, Ba Vì và Vĩnh Phúc, Sóc Sơn, Gia Lâm, Bắc Ninh...
Vì nếu lấy một số đất nông nghiệp của người dân Hà Tây hiện nay để xây dựng những khu vui chơi giải trí, đô thị, công nghiệp thì thực sự gây một biến động lớn cho người dân khu vực này về công ăn việc làm trước mắt và trong tương lai 5, 10 năm, thậm chí 20 năm nữa. Vì phần lớn trong số họ là nông dân nên không có trình độ, không thể bắt kịp với đời sống đô thị và công nghiệp khi công nghiệp và đô thị xâm nhập vào làng xã của họ. Diện tích đất nông nghiệp của Việt Nam có quá ít nếu so với dân số hiện tại và tương lai. Khoa học phát triển như thế nào đi nữa thì chúng ta vẫn cần có đất để làm nông nghiệp, trồng cây lương thực nuôi sống con người hằng ngày.
Các nhà lãnh đạo nói là sẽ tạo điều kiện cho bà con có công ăn việc làm như nhận vào làm ở khu du lịch hay công nghiệp. Nhưng thực ra những người được vào làm ở đó toàn là những người có sự quen biết nếu họ có trình độ một chút. Còn nếu không thì chỉ có công việc với thu nhập không đáp ứng được nhu cầu tối thiểu trước mắt của họ. Nếu họ có một sào lúa thì sẽ chăm sóc sào lúa đó hai vụ một năm. Ngoài thời thời gian cấy trồng, họ còn có thể làm thêm việc gì đó thì đóng góp thêm phần thu nhập. Tất cả những thu nhập từ đồng ruộng và làm thêm là có thể đủ cho cuộc sống của họ. Nhưng nếu Nhà nước lấy đất để phát triển đô thị và công nghiệp thì họ sẽ thất nghiệp, tỷ lệ thất nghiệp sẽ rất lớn.
Tôi thấy đồng lúa quê tôi đẹp, đường làng ngõ xóm sạch sẽ, môi trường trong lành và cảnh quan đẹp. Tôi chỉ lo rằng nếu Hà Tây được sáp nhập về Hà Nội thì ô nhiễm môi trường sẽ xâm nhập vào làng quê chúng tôi. Quê tôi cũng có làng nghề và kinh tế gia đình ngày càng thay đổi tích cực nhờ phát triển kinh tế làng nghề và chính sách phát triển kinh tế nông nghiệp của Đảng và Nhà nước. Tôi nghe nói là nếu được sáp nhập vào thủ đô thì sẽ mất 70% diện tích đất nông nghiệp. Thế thì khoảng 5.000 người dân nông nghiệp sống như thế nào? Nếu có được đền bù vài trục đến vài trăm triệu thì so với cuộc sống bây giờ có thể làm được cái gì, xây được bao nhiêu m2 nhà cửa?
Các nhà lãnh đạo cứ hãy làm tốt sự phát triển của Sóc Sơn và những dự án giao thông, nước, trường học, bệnh viện ở khu vực nội thành Hà Nội đã rồi hãy tính tới việc phát triển thủ đô về phía tây. Nếu không tính tới việc giữ đất tốt cho phát triển nông nghiệp của hôm nay và ngày mai thì chúng ta, một nước nông nghiệp, chắc sẽ phải nhập khẩu nông sản của Trung Quốc và các nước khác.
Tôi rất hiểu quy luật phát triển đi lên của loài người. Nhưng các nhà lãnh đạo phải tính được mọi yếu tố cả tích cực và tiêu cực. Tôi là người dân bình thường mà mỗi ngày đi trên đường thấy rất tiếc những thửa ruộng màu mỡ, phì nhiêu bị san lấp dành cho những nhà máy, xí nghiệp, khu vui chơi giải trí. Tất cả những cái đó có thể chuyển lên miền núi nếu có được sự cân nhắc từ các nhà lãnh đạo.
Vậy các vị lãnh đạo hãy cân nhắc kỹ trước khi kêu gọi các nhà đầu tư trong và ngoài nước đầu tư vào Việt Nam để lấp hết dần các khu đất màu mỡ và phì nhiêu. Đừng để mất đi màu xanh của những ruộng lúa làng quê đồng bằng Bắc Bộ quanh thủ đô Hà Nội. Chúng ta phải xây dựng và phát triển song song.
* Ý kiến của bạn?
|